“Cơ Dĩ Lam này quả không hổ danh hung hăng tàn nhẫn. Đám hộ vệ kia khuất phục dưới uy thế của nàng ta, từng tên đều trở nên hung hãn không sợ chết, tựa như chó dại, giết mãi không hết.”
“Nhưng dù sao cũng cắt đuôi được bọn chúng rồi. Nơi này không hề có chút dấu vết nào của dao động linh khí, xem ra Tiêu Huyền vẫn chưa tìm thấy trận pháp cấm chế ở đây, nếu không thì hắn đã sớm bắt tay vào phá giải phong ấn đại môn...”
“Tên này âm hiểm xảo trá, đợi bổn tọa đoạt được Khai Dương truyền thừa, nhất định phải băm thây vạn đoạn cả hắn lẫn Cơ Dĩ Lam mới hả được cơn giận trong lòng!”
Tiêu Huyền vừa biến mất không lâu, Gia Cát Thanh Vân và Gia Cát Lâm đã phá vỡ vòng vây, cắt đuôi đám hộ vệ hoàng lăng đang liều chết truy sát, nhanh chóng tiến vào bên trong trận pháp cấm chế.




